Hải Bình ơi! Quê hương Tôi ơi, miền quê ba bề sóng vỗ. Tuổi thơ Tôi lớn lên ở đó, Vâng “Hải Bình” chính là nơi Tôi sinh ra và lớn lên.

Khi còn nhỏ những trưa hè, hay những đêm trăng sáng. Tôi được nằm nghe Ông của Tôi kể lại những câu chuyện về biển và những chuyến ra khơi đi đánh bắt hải sản. Đặc biệt có một câu chuyện làm Tôi nhớ mãi, đến giờ nó cũng là câu chuyện “Nghề mắm của Đời Tôi”

Ông Tôi kể rằng: Lúc bấy giờ là vào những năm đầu thập niên 40, Bà con vùng biển quê Tôi còn nghèo lắm. Ông đã cùng bạn thuyền chở những chum, vại nước mắm, mắm Tôm, Chua… dong thuyền buồm xuôi theo đường ven biển về Chợ Mơ (Hà Nội), hay như Bắc Ninh, Hưng Yên (Phố Hiến). Những chuyến đi như thế thường kéo dài 3-4 tháng, để buôn bán và trao đổi sản vật. Chính vì thế cuộc sống đỡ vất vả hơn. Ông cũng từng được đến quảng trường nghe Bác Hồ đọc Tuyên Ngôn Độc Lập trong một chuyến hàng về Hà Nội. Câu chuyện về “Mắm” cứ thế ăn sâu vào tiềm thức và sống mãi trong Tôi.